Phản biện xã hội là sự tham gia của cá nhân, các tổ chức về một vấn đề, chủ trương, chính sách nào đó của Đảng, Nhà nước nhằm làm cho chủ trương, chính sách đó đầy đủ, đúng đắn, hoàn thiện hơn trong thực tiễn, đáp ứng nhu cầu xã hội, tạo nên sự đồng thuận, phục vụ tốt hơn những vấn đề quốc kế, dân sinh.
Những năm qua, trong khi đại đa số nhân dân đều tin tưởng vào sự
lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước thì vẫn có những đối tượng cố tình lợi
dụng phản biện xã hội để tung ra những quan điểm, luận điệu phản động, sai
trái, gây nhiễu loạn đời sống chính trị-xã hội của đất nước. Các đối tượng lợi
dụng phản biện để phản bác, chống đối các chủ trương, đường lối của Đảng và
chính sách, pháp luật của Nhà nước ta, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của
Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Để thực hiện âm mưu của mình thì
các đối tượng thường lợi dụng các thời điểm nhạy cảm chính trị của đất nước như
trước và trong quá trình tổ chức đại hội Đảng, các kỳ bầu cử Quốc hội, hội đồng
nhân dân các cấp hoặc khi diễn ra những sự kiện quốc tế quan trọng; khi Quốc
hội, Chính phủ lấy ý kiến nhân dân về các dự thảo luật, chương trình, đề án...
để lấy danh nghĩa phản biện xã hội tiến hành các hoạt động xâm phạm an ninh
chính trị, trật tự, an toàn xã hội của đất nước.
Thủ đoạn chính của các đối tượng đó là: (1) Lợi dụng Internet,
mạng xã hội, lấy danh nghĩa phản biện xã hội để đưa ra những bài nói, bài viết,
các video clip nêu những ý kiến sai lệch về các chủ trương, đường lối của Đảng,
chính sách, pháp luật của Nhà nước; (2) thông qua hình thức gửi “thư ngỏ”,
“kiến nghị” gửi các cấp, các ngành, các cơ quan, tổ chức và lãnh đạo chủ chốt
của Đảng, Nhà nước với dụng ý không lành mạnh; (3) Lợi dụng các diễn đàn quốc
tế, viết bài, trả lời phỏng vấn với nội dung xuyên tạc, thổi phồng, bôi đen
những hạn chế trong nước, nhất là tình trạng tham nhũng, tiêu cực trong bộ máy
nhà nước; (4) khi Đảng, Nhà nước, các cơ quan bộ, ngành, địa phương không tiếp
nhận những ý kiến “phản biện” thì vu khống Đảng, Nhà nước ta vi phạm, đàn áp
dân chủ...
Như vậy có thể thấy, mục đích của chúng không phải để “góp ý”,
giúp cho Đảng, Nhà nước thực hiện tốt vai trò lãnh đạo, quản lý, mà là để phá
hoại uy tín của Đảng, Nhà nước, hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, gây chia
rẽ, bất đồng trong nội bộ Đảng; chia rẽ Đảng, Nhà nước với nhân dân, và đi tới
mục tiêu cuối cùng là xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Trái ngược với những ý kiến của những đối tượng lợi dụng phản
biện để thực hiện mục đích chính trị xấu của cá nhân thì có những người chân
chính thông qua phản biện để góp ý một cách chân thành, khoa học, có lập luận
rõ ràng về ý kiến mình đưa ra với mục đích là cho đất nước, cho Đảng ngày càng
tốt đẹp, vững mạnh hơn.
Những năm qua, để thể hiện sự tiếp thu, cầu thị đối với những ý
kiến phản biện của các tổ chức, cá nhân Đảng và Nhà nước đã ban hành nhiều
chính sách nhằm cụ thể hóa quyền tham gia phản biện xã hội của các tổ chức
chính trị-xã hội, các tầng lớp nhân dân. Điều này được cụ thể hóa thông qua
Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013, theo đó, Điều 28
quy định: “Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo
luận và kiến nghị với cơ quan Nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và
cả nước; Nhà nước tạo điều kiện để công
dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp
nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân”. Ngoài ra, để thể hiện tính cởi
mở, dân chủ trong xã hội, Đảng, Nhà nước ta còn chú trọng quan tâm hoàn thiện
các điều kiện bảo đảm thực hiện phản biện xã hội, đó là: Xây dựng hệ thống thể
chế minh bạch, dân chủ, ghi nhận đầy đủ các quyền của chủ thể phản biện xã hội;
bảo đảm thực thi quyền tiếp cận thông tin của người dân, xác định rõ trách
nhiệm cung cấp và công khai thông tin từ phía các cơ quan công quyền, đặc biệt
là các cơ quan hành chính; quy định rõ quyền và trách nhiệm của cơ quan nhà
nước trong việc cung cấp thông tin cũng như có chế tài rõ ràng, cụ thể và
nghiêm minh đối với những hành vi che giấu hoặc từ chối cung cấp thông tin của
các cơ quan và công chức nhà nước; lắng nghe và phản hồi của chủ thể được phản
biện, trực tiếp là các cơ quan, cán bộ, công chức Nhà nước; đẩy mạnh công tác
tuyên truyền, vận động để mọi người dân nhận thức rõ về quyền lợi và trách
nhiệm công dân; giúp nhân dân có nhận thức đầy đủ về nguyên tắc, nội dung, hình
thức, biện pháp tiến hành phản biện xã hội...
Những dẫn chứng trên đây đã cho thấy, phản biện xã hội ở Việt
Nam không chỉ là con đường, phương thức để nhân dân thực hiện quyền làm chủ của
mình mà còn là để bảo vệ quyền làm chủ của mình. Do đó, mọi âm mưu, hành vi lợi
dụng phản biện xã hội để chống phá Đảng, Nhà nước, chia rẽ phá hoại mối quan hệ
giữa Đảng, Nhà nước và nhân dân, khối đại đoàn kết toàn dân tộc cần phải kiên
quyết đấu tranh, bác bỏ và xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật./.
Đăng nhận xét